|
Nhìn về lâu dài, con người chỉ trúng đích những gì mình nhắm tới. Vì vậy tốt nhất anh ta nên nhắm cao.
Henry David Thoreau
•
Thích
Năng khiếu không được thỏa nguyện rút cạn màu sắc khỏi toàn bộ cuộc sống của con người.
Bạn không thể điều khiển những gì xảy đến với mình, nhưng bạn có thể điều khiển thái độ đối với những gì xảy đến với mình, và như vậy, bạn sẽ chi phối sự ngẫu nhiên hơn là để nó chi phối bạn.
Hãy gọi tên người sáng chế vĩ đại nhất. Sự tình cờ.
Nghệ thuật là sự lừa gạt đẹp nhất giữa mọi điều dối trá.
Không có văn hóa và thứ tự do tương đối nó gợi lên, xã hội ngay cả khi hoàn hảo cũng chỉ là rừng rậm. Vì vậy mọi sáng tạo đích thực đều là món quà gửi tới tương lai.
Không có tự do, không có nghệ thuật; nghệ thuật chỉ sống dựa vào sự gò bó nó tự tạo nên cho mình, và sẽ chết dưới mọi dạng khác.
Thiên hướng của người nghệ sĩ là đưa ánh sáng vào trái tim con người.
Có lẽ đau khổ lại tốt cho con người. Nhà nghệ sĩ có thể làm gì nếu anh ta hạnh phúc? Anh ta liệu có muốn làm bất cứ điều gì không? Nghệ thuật, rốt cuộc chính là chống lại sự khắc nghiệt của cuộc đời.
Không có thi nhân, không có nghệ sĩ, con người sẽ sớm chán ngấy sự đơn điệu của tự nhiên.
Guillaume Apollinaire
•
Thích
Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình.
Guillaume Apollinaire
•
Thích
Chủ nghĩa hiện thực duy nhất trong nghệ thuật là của trí tưởng tượng.
William Carlos Williams
•
Thích
Nghệ thuật là trụy lạc. Anh không cưới nó hợp pháp, anh cưỡng ép nó.
Anh phải lặp đi lặp lại cùng một chủ đề cả mười lần, cả trăm lần. Trong nghệ thuật không có điều giống như sự tình cờ, thậm chí cả chuyển động.
Nghệ thuật không phải điều bạn thấy mà là điều bạn khiến người khác thấy.
Nhà hát là nơi nước mắt của người đức hạnh cũng như kẻ tàn ác đều trộn lẫn vào nhau.
Đem ánh sáng vào bóng tối trong trái tim con người - đó là nhiệm vụ của người nghệ sĩ.
Với nghệ thuật, không thể đạt được điều gì đúng mà thiếu đi lòng nhiệt huyết.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là trong xã hội của chúng ta, nghệ thuật đã trở thành một thứ chỉ liên quan tới sự vật mà không phải là cá nhân, hay cuộc sống. Nghệ thuật đó là thứ được đặc trưng hay được xây dựng bởi các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời của con người lại không thể là một tác phẩm nghệ thuật sao? Tại sao cái đèn hay ngôi nhà lại có thể là một tạo vật nghệ thuật, nhưng không phải cuộc đời của chúng ta?
Người nghệ sĩ không có thời gian để nghe các nhà phê bình. Người muốn trở thành nhà văn đọc phê bình, người muốn viết không có thời gian để đọc phê bình.
|